Cafe Bệt

Nhịp sống trẻ mỗi ngày

Font ResizerAa
  • Thời Sự
  • Đời Sống
    • Góc Nhìn
  • Nhịp Sống Trẻ
    • Cơ Hội
    • Sự Kiện
    • Giải Trí
    • Cuộc Thi
  • Kiến Thức
    • Tài Chính
  • Kỹ Năng Sống
    • Sống Đẹp
  • Tuyển Dụng
  • Doanh Nghiệp
  • Công Nghệ
  • Thể Thao
Font ResizerAa

Cafe Bệt

Nhịp sống trẻ mỗi ngày

Search
  • Thời Sự
  • Đời Sống
    • Góc Nhìn
  • Nhịp Sống Trẻ
    • Cơ Hội
    • Sự Kiện
    • Giải Trí
    • Cuộc Thi
  • Kiến Thức
    • Tài Chính
  • Kỹ Năng Sống
    • Sống Đẹp
  • Tuyển Dụng
  • Doanh Nghiệp
  • Công Nghệ
  • Thể Thao
Have an existing account? Sign In
Follow US
© 2026 Cafe Bệt. All Rights Reserved.
Cafe Bệt > Blog > Thư Viện > Tủ Sách > Hoa nở trong trăng
Tủ Sách

Hoa nở trong trăng

Last updated: 25/07/2026 3:54 pm
Cafe Bệt
Share
SHARE


Hơn mười năm với một đời người có thể chưa dài, nhưng với những người viết thì đó là quãng thời gian đáng kể để làm nên một lối đi riêng biệt. Vũ Gia Hà không xuất hiện quá nhiều với tư cách tác giả thơ, nhưng anh là người nghiêm túc với thơ và không ngừng nuôi dưỡng cõi thơ riêng. Không ồn ào vồn vã, Vũ Gia Hà chầm chậm viết, bởi thế mà câu chữ trong thơ anh như được chắt chiu từ tâm hồn giàu xúc cảm và nhiều ngẫm nghĩ: “Ngày cứ trôi trên những phím chữ/ Chúng ta cũng trôi theo những tin vịt/ Chúng ta ít nhớ về quá khứ để vươn lên…”. Điều đáng quý là trong 88 bài thơ in trong tập đầu tay này ta không thấy ở Vũ Gia Hà sự điệu đàng làm dáng cho chữ như nhiều người trẻ mắc phải. Anh thiên về nghĩa của chữ bằng sự chín chắn và chiêm nghiệm.

 Thơ Vũ Gia Hà hé mở thế giới tâm hồn anh, những điều mà anh quan sát, cảm nhận bằng đôi mắt thơ của mình. Những vẻ đẹp đã có đã hiện diện và chúng ta đã thấy dường như không nằm trong phạm trù của thơ anh. Thơ là phía khuất lấp, phía ẩn sâu, phía hư ảo mà người viết thơ không hề cố công đi tìm để trưng bày những gì mình tìm được. Ở góc nhìn này, cái đẹp tồn tại không như một hằng số mà giới hạn và giá trị của nó phụ thuộc vào giới hạn tâm hồn của người viết. “Tôi không phải đi tìm gì cả/ Bởi mọi thứ quanh tôi/ Tồn tại trước khi tôi đi tìm”. Như vậy, vẻ đẹp phụ thuộc vào cách nhìn của chúng ta mà thôi.

“Hoa nở trong trăng” mang đậm dấu ấn tuổi trẻ của Vũ Gia Hà. Đó là những nỗi buồn của thời tưởng như mình là kẻ cô đơn nhất thế gian: “Xanh mất tôi/ Trong mất tôi/ Tôi ra biển/ Vô định như chiếc lá/ Trôi giữa giấc mơ/ Dấu chân tôi/ Hoàng hôn/ Không thèm rủ xuống”. Nỗi cô đơn của tuổi trẻ đan xen, rủ bóng lên nỗi cô đơn của người viết để sự cô đơn như được nhân lên bội lần, trong sự gấp bội ấy lại là sự gặp gỡ của nhiều nỗi cô đơn khác để làm nên sự không cùng của thơ. Thơ chính là mở ra sự không cùng, giới hạn của thơ đồng nhất với chiều kích tâm hồn người viết. Ở nơi mà những câu thơ khiến chúng ta chỉ có thể cảm nhận nhưng không thể chạm tới là nơi thơ thực sự thăng hoa, chinh phục những tâm hồn đồng điệu.

Những câu thơ lay động nhất là những câu thơ Vũ Gia Hà thổn thức về gia đình, quê hương. “Mẹ đã dậy từ lúc sao phai/ Chong đèn sáng ở ngoài lối cửa/ Mẹ xuống bếp quẹt diêm nhóm lửa/ Hong xôi bán sửa soạn đời con”. Vượt qua câu chuyện của người viết, dường như sự thổn thức chạm tới nhân gian khiến mỗi chúng ta nghĩ về người mẹ của chính mình. “Ra nghĩa địa thăm bố/ Bóng núi đè tôi nghẹt thở/ Bóng hoa làm tôi run sợ/ Tôi thiếp ngủ/ Bóng bố khổng lồ/ Ôm tôi bay vào không gian”. Đề tài là cớ để Vũ Gia Hà bày biện thế giới thơ của mình, một thế giới vừa hiện thực lại vừa siêu thực. Ở giữa ranh giới ấy, anh đã sẻ chia với người đọc quan điểm, thế giới mà thơ tạo ra mới là thế giới thực mà chúng ta sống với nó, còn thế giới mà chúng ta vốn thấy chỉ là cơn cớ mà thôi.

Cõi tình yêu là một phần không thể thiếu để bồi đắp, làm đầy cho cá tính thơ Vũ Gia Hà. “Chẳng có gì ghê gớm và quan trọng bằng tình yêu/ Chỉ có tình yêu mới sinh ra thế giới này/ Vì yêu mà tôi nói lại những lời yêu cũ”. Thơ tình Vũ Gia Hà đã tạo nên một vệt lấp lánh những ý niệm, ở đó có sự tôn vinh tình yêu, nhưng sâu xa hơn, ở đó ta thấy được sự nguyên bản của tình yêu. Vũ Gia Hà mượn tình yêu để tôn vinh sự nguyên bản thuần túy, điều mà cuộc sống hiện đại, con người hiện đại đã đánh mất đi rất nhiều, ngay cả tình yêu cũng vậy. Cõi siêu tưởng trong thơ Vũ Gia Hà làm nên chất thơ rõ rệt nhất trong thi tập này. Ở đó anh mặc sức bay, biến hóa, bung trổ tận cùng: “Khoảnh khắc cũ đã qua/ Tôi đi vào vô tận/ Bằng bóng hoa đã tàn”.

Vũ Gia Hà sinh năm 1990 tại Thanh Hóa, tốt nghiệp lớp Viết văn K12, khoa Viết văn – Báo chí Đại học Văn hóa Hà Nội. Hiện anh sống và viết báo tại Hà Nội.

Theo báo Hà Nội mới

Share This Article
Email Copy Link Print
Previous Article Được xem, không được nói

Nhịp sống trẻ mỗi ngày!

Cùng cập nhật những tin tức nóng hổi, đa dạng về kinh tế, xã hội, văn hóa và giải trí. Đón nhận nhịp sống trẻ, năng động, và sáng tạo mỗi ngày.
FacebookLike
XFollow
PinterestPin
InstagramFollow
YoutubeSubscribe
TiktokFollow
- Advertisement -
Ad image

Đang được quan tâm

CEO VinCons: Không chỉ xây lực lượng hùng mạnh, chúng ta đang xây dựng tương lai cho hàng ngàn gia đình

Thông điệp này được đưa ra trong bối cảnh VinCons đang tăng tốc mở rộng…

By Cafe Bệt

Tăng Thanh Hà đóng phim 'Hoàng hậu cuối cùng'

Tăng Thanh Hà tái xuất điện ảnh sau 13 năm, hóa thân thành Nam Phương…

By Cafe Bệt

ĐHĐCĐ Vietnam Airlines: Mục tiêu lợi nhuận 510 tỷ đồng, mở rộng hoạt động tại sân bay Long Thành

Tại đại hội, Vietnam Airlines sẽ trình cổ nhiều nội dung quan trọng gồm báo…

By Cafe Bệt

Tin liên quan

Tủ Sách

KHÁM PHÁ CUỐN SÁCH “TRẠM DỪNG CUỐI Ở PHỐ CHỢ” BẰNG NHẠC JAZZ

By Cafe Bệt
Tủ Sách

[Điểm sách] Những tựa sách ra mắt tuần 24 năm 2021

By Cafe Bệt
Tủ Sách

“Đằng sau một quyết định lớn”

By Cafe Bệt
Tủ Sách

Thế giới ẤM ÁP tình thân qua con mắt trẻ thơ

By Cafe Bệt
Go to mobile version
Welcome Back!

Sign in to your account

Username or Email Address
Password

Lost your password?